Thơ về biển của Ngô Đức Hành

11:18 2018/6/1 - Nguồn : VSU (giới thiệu)
Ngô Đức Hành
 
KHÚC HÁT BIỂN KHƠI

Khúc I
 
Đất nước bốn nghìn năm
Non sông một dải
Từ Móng Cái đến Kiên Giang
Biển đảo
Ba ngàn hai chiều dài và một triệu ki-lô-mét vuông
Hoàng Sa, Trường Sa hai quần đảo và ba vạn đảo yêu thương
Đảo như những chàng trai trấn ải
Bờ biển dài đẹp như người con gái
Nà nuột bỏng bảy đường cong...
 
Từ Hùng Vương đến Đinh, Lý, Trần
Các chúa Nguyễn vẫn mở mang bờ cõi
Các đội Hoàng Sa từ Lý Sơn hiên ngang lời tổ tiên vẫy gọi
Xé sóng hiên ngang lời hịch Bạch Đằng Giang
 
Ngày xưa
Người Việt cổ nhoài mình từ hang hốc ra sông
Trăm sông, suối đều chảy về biển lớn
Người Việt cổ theo dòng sông hiên ngang trên bè mảng
Con nước xuôi dòng gốm Chu Đậu canh tân
 
Bạch Thái Bưởi ông vua đường sông
Trăm thương thuyền vượt qua giông bão
Có một con đường tơ lụa xa xưa...
 
Ta lụa là gấm vóc 
Khi Quang Trung đuổi giặc
Đầm Thị Nại và Rạch Gầm, Xoài Mút
Những cột mốc biển khơi hùng tráng đến bây giờ
 
Ta đánh giặc
Làm thơ
Trên những chiến thuyền tổ tiên vì biển đảo
Trên cánh hải âu sóng bạc đầu đón bão
Biển mặn mòi bởi xương máu tổ tiên
 
Ta yêu thương căm hờn
Yêu ghét như trò xúc xắc
Yêu ghét như con lật lật
Ta bi hùng biển cả dòng sông
 
Con đường Hồ Chí Minh trên biển vào Nam
Vịnh Bắc Bộ những ngày thử lửa
Bom từ trường, thủy lôi...biển như máu ứa
Bạch Long Vĩ anh hùng, Cồn Cỏ - Thái Văn A
Những đội tàu Tự Lực, Quyết Thắng, Giải Phóng 
Vượt sóng dữ chở vũ khí vào ra
mặc trên đầu lửa đạn...
 
Những con đường của máu và hoa
Cứ như thế bi hùng ngày giải phóng
 
Đất nước đẹp vô cùng một ngày biển động
Xuống tàu ở bến Bạch Đằng, Nguyễn Ái Quốc ra đi
Những con sóng đã từng đưa tiễn Bác
Bây giờ vỗ mạn Sông Hương*
Hãy hát lên trong nước mắt yêu thương
Khúc hát năm mươi lăm năm ngày gặp lại
 
Biển ái ân có bao giờ xanh mãi
Để dải lụa là mãi mãi hoan ca?
 
Khúc II
 
Đất nước bốn ngàn năm
Ta say sưa khúc ca biển bạc
Hàng triệu ngư dân bám biển và nỗi lo phương Bắc 
Những con tàu rất lạ mà quen
 
Ta yêu thương hờn căm
Yêu ghét như trò xúc xắc
Yêu ghét như con lật lật
Nên kẻ thù vẫn gặm nhấm biển Đông
 
Trận chiến đau thương mãi mãi vết thương lòng
Máu vẫn ứa trên vòng tròn bất tử
Khúc hát Sinh Tồn – Cô Lin – Len Đao – Gạc Ma chất chứa
"Đất Tổ quốc khi chập chờn bóng giặc 
Các con nằm thao thức phía Trường Sơn"**
 
Bốn ngàn năm chất chứa đau thương
Những cột cốc Hoàng Sa lập thời Minh Mạng
Một phút lơ là để lòng nghẹn đắng
Ngàn năm sau tiếc nhớ mãi Hoàng Sa
 
Ta nhớ thời ông cha
50 người con lên rừng, 50 người con xuống biển 
Thời chúa Nguyễn hiên ngang với đội quân thủy chiến
Không gian biển sinh tồn
 
Ta yêu thương căm hờn
Ta nắm tóc ta để bay cùng mặt đất
Ta chưa dám nói một điều sự thật
Ta lẫn lộn bạn thù, biển đảo ta ơi...
 
Đất nước bốn ngàn năm
Mẹ Âu Cơ đã cho ta biển bạc
Những công xưởng Ba Son và những con tàu ngược lên Biển Bắc 
Tàu Thái Bình*** ra khơi bốn biển bỗng một nhà
Để hôm nay ta lấn bấn khúc ca
Vẫn mơ ước về ngày ra biển lớn
 
Ta neo mình
Ta vụn vặt bãi ngang sú vẹt
Bao giờ ta sẽ lớn
Để đất nước này mạnh vì biển, ta ơi?
 
Việt Nam ơi
Biển khơi
 
Những đường cong mơn man nóng bỏng
Những Hạ Long, Cửa Tùng, Nha Trang, Vũng Tàu, Phú Quốc 
Vịnh Vân Phong và tuyến hàng hải năm châu
Ta mơ ước đêm ngày giàu có
Nhưng lụa là neo giữ lòng nhau?
 
Biển khơi
Biển luôn đẹp vô cùng như khát vọng
Trái tim biển đập đều nên luôn luôn có sóng
Chỉ trái tim người luôn lệch một bên
 
Và lỗi lầm xin được gọi tên
Bốn nghìn năm bạc đầu
Câu hỏi lớn?!
2014
 
* Kể từ năm 1919 khi người thanh niên Nguyễn Tất Thành xuống tàu đi tìm đường cứu nước đến lúc bến Bạch Đằng đón tàu Sông Hương chở cán bộ tập kết vào Nam đoàn tụ khi đất nước giải phóng, trưa 30.4.1975 là hơn 55 năm.
** Thơ Nguyễn Việt Chiến
*** Năm 1982, tàu biển mang tên Thái Bình lần đầu vòng quanh thế giới, đánh dấu mốc son của ngành Hàng hải Việt Nam.
 
 
 
TIẾNG GỌI TỪ BIỂN
 
Sóng trắng
trăng neo
chiều nao biển bạc
biển của ta xanh xanh 
mây nước...
 
Nghe từ sóng
bao toan tính của bọn người phương Bắc
những âm muu hiểm sâu 
phía chân vịt con tàu
biển ôm vào lòng nhiều lắm thương đau
 
Trái tim nào nóng
trái tim nào lạnh
nụ cười ai lãng mạn
ai tính toan trên xương máu đồng bào?
 
Tổ quốc tôi,
vỗ sóng bể dâu
tôi uớc ao
hàng triệu trái tim biết gào lên nhiệt huyết
biển đảo mai sau không còn lo thương tích
những con tàu ngư dân hướng mãi khơi xa
 
Nghe từ sóng
biển nấc lên cồn cào
ở phía ấy còn áp phe tội lỗi
bao đớn hèn
biển nghìn năm vẫn gọi
đau Hoàng Sa và nhức nhối Trường Sa!
2016