1 Cục hàng hải VIệt Nam Vinalines VINASHIN NXB

Trang thơ Võ Thanh An

- Ngô Đức Hành (chọn & giới thiệu)

Nhà thơ Võ Thanh An tên thật là Trần Quang Vinh, sinh năm 1942, quê gốc ở xã Võ Liệt, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Ông đã ghép ba chữ trong tên quê hương mình làm thành bút hiệu Võ Thanh An. Nhà thơ từng công tác tại Bộ Điện và Than, về sau làm biên tập viên trang thơ của Tuần báo Văn nghệ. Ông mất ngày 03/9/2017. Tưởng nhớ ông, Hội Người đi biển giới thiệu chùm thơ của ông.


Nhà thơ Võ Thanh An (1942 - 2017)
 
Tác phẩm đã xuất bản:
 
•  Hoa trăm miền (thơ in chung, 1975)
•  Thỏ bay vào hội (thơ thiếu nhi, viết chung với Phạm Tiến Duật, 1976)
•  Hành trình lên cao (truyện thiếu nhi, 1977)
•  Thác điện (thơ, 1981)
•  Những con chim báo mùa (thơ, 1990)
•  Lá bồ đề (thơ, 1999)
 
Thơ Võ Thanh An

GỬI SAO THẦN NÔNG
 
Ông là thần của nhà nông
Sao quanh quẩn mãi tận sông Ngân Hà
Nghìn sao sáng vạn sao sa
Mà ông để đất đồng ta bạc màu
 
Tay ông đâu chân ông đâu
Chuyện ở trong đầu đang nghĩ về ai
Kìa địch họa lại thiên tai
Bắp ngô teo lép, củ khoai lẹm hà.
 
Muôn nghìn lớp trẻ đã qua
Đêm đêm lẫn giữa thiên hà tìm ông
Hát về ông, kể về ông
Sao không trông xuống ruộng đồng mà coi.
 
Mặt bán đất lưng bán trời
Hai sương một nắng là đời nhà nông
Sang, hèn hạt gạo ăn cùng
Người trồng lúa chịu đói lòng được sao
 
Thà như Bắc Đẩu Nam Tào
Chuyên ngồi tính sổ tôi nào trách ông
Ông không cuốc cũng chẳng trồng
Coi chừng ông đã quên bông lúa vàng
 
Ông như một kẻ quá giang
Theo sau con vịt lang thang Ngân Hà
Bao đêm tôi nghĩ không ra
Cớ chi ông được gọi là Thần Nông.
 
Thằng Bờm có cái quạt mo
 

THẰNG BỜM
 
Thằng Bờm có cái quạt mo
Sống trong thiên hạ vô lo trọn đời
Trọn đời không nợ nần ai
Không quyền chức để gọi ngài xưng ông
 
Không sang trọng, chẳng bần cùng
Không mưu mánh, đừng ai mong phỉnh phờ
Bờm rằng: Không ruộng chẳng bò
Màng chi trâu nái với đồ gỗ lim
 
Bờm rằng: Chẳng dễ gì tin
Cả đến vật quý như chim đồi mồi
Bờm rằng: Đứt bữa hụt hơi
Lắc đầu chê hết, thấy xôi Bờm cười
 
Bờm rằng: Bờm đã ngán rồi
Những câu ngon ngọt loại người phú ông
Nói như trao núi cho sông
Mà mảnh mo quạt thì ông cố giành!
 
Soi trong thế thái nhân tình
Con người lạ nhất là anh chàng Bờm
Gọi “thằng” là để yêu hơn
Chứ con người ấy sống ngàn năm nay
 
Gia tài mo quạt cầm tay
Làm nên gió mát xưa nay có Bờm
Sống cùng tiếng hát dân gian
Mặc ai chê dại trách gàn chẳng lo
 
Thằng Bờm có cái quạt mo…
 
GIÓ TRƯỚC CỬA THIỆN
 
Gió!
Tĩnh tâm
Gặp lại lòng ta
 
Gió!
Tàn rồi,
Chùm hoa xòe hình bếp lửa
 
Gió!
Quên đi,
Ngọn đèn không còn cháy nữa
 
Gió!
Nợ bồ đề
Rũ hết người đi
 
Gió vượt rào vừa lật khóm tường vi
Màu hoa đỏ như môi, thắm đỏ
Hoa mở cánh bên này lại ngậm sương bên đó
Gió trở chiều lọt qua cửa từ bi.

DẠ THƯA THẦY
 
Dẫu biết rằng: “Một sự nhịn là chín sự lành”
Dạ thưa thầy, con đã nhịn đến quên mình
Sao sự lành hiếm thế?
 
Vâng, thì cõi luân hồi là bể dâu, dâu bể
Con vẫn nhớ lời thầy diệt oán bằng ân
 
Dạ thưa thầy, viên phấn trắng đã đổi màu
Ngày nay bảng đen có nơi thay bằng fóoc mi ca màu trắng
Buộc lòng viên phấn là bút dạ màu đen
 
Dạ thưa thầy con vẫn là đứa trẻ y nguyên
Run lên trước cuộc đời như đã từng run khi thầy kêu lên bảng.
Dạ thưa thầy, con vẫn tin sự nhịn là cứu cánh
Bao giờ cuộc đời lành hơn?
 
Dạ thưa thầy…
 
Lá Bồ đề

LÁ BỒ ĐỀ
 
Chia tay nhau em nỡ chọn mùa xuân
Nỗi đau âm thầm cây làm sao nhú lộc
Dẫu có trót dại khờ đam mê phút chốc
Ngước lên tán bồ để bắt gặp nỗi đau cây.
 
Chả lẽ mùa xuân có lỗi bởi đắm say
Mưa như bụi, cây vẫn còn khát nước
Em xa dần như chuông chùa phía trước
Cúi nhặt lá bồ đề anh thả xuống dương gian

GỬI Ý KIẾN