1 Cục hàng hải VIệt Nam Vinalines VINASHIN NXB

Những con sóng

- Truyện ngắn của Nguyễn Minh Ngọc

Nén một tiếng thở dài, đúng hơn là chị cố nuốt dằn xuống bụng. Lên xe, chị thu mình ngồi lọt thỏm vào băng ghế sau cùng. Chiếc xe từ từ lăn bánh. Loang loáng qua cửa kính bất chợt chị thấy có bóng người đàn ông đang dáo dác kiếm tìm. Chị rùng mình khẽ nhắm mắt. Từ phía biển, tiếng sóng bỗng dội lên nghe thao thiết, rất gần…


Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy!
 
Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xaphía sau lưng họ.
 
Chị ngỡ ngàng và tin cậy nép vào vai anh. Vịnh biển ăm ắp kín bởi những hòn núi lững lững chắn ở phía đông. Tít tắp ngoài khơi, trên khu trại nuôi tôm hùm lồng chấp chới những ngọn điện hắt ra thứ ánh sáng vàng nhệch dễ chừng muốn gây buồn ngủ. Họ vừa trở về từ nơi đó, lòng hãy còn đầy tiếc nuối. Mảnh trăng hạ huyền hao khuyết ngoi ngóp chưa kịp loé lên đà tắt ngấm dưới những đụn mây xám xịt. Lấp ló mấy hạt sao run rẩy, mong manh.
 
Suốt một ngày lội bộ đi lấy tài liệu, chị cảm thấy mệt nhoài. Lần đầu tiên sau hàng chục năm theo đuổi nghề báo, chị thấy ngán ngẩm quá chừng. Nhà khách của huyện này chỉ có độc một chiếc xe máy hiệu Angel cà tàng, bùn đất lưu cữu dầy cả lớp giống như con trâu già giữa mùa đổ ải. Đành phải ưu tiên con xe này cho một đồng nghiệp nam bụng bự đã quá tuổi nghỉ hưu đi chuyến thực tế dối già. Chị cứ chắc mẩm dọc đường xuống xã thế nào rồi cũng kiếm được một cuốc xe ôm để quá giang, nhưng càng đi chị càng thất vọng. Chả có ma nào để cậy nhờ hoặc thuê mướn cả. Chốn làng quê heo hút này vẫn chưa xuất hiện thứ dịch vụ của chốn phố phường.
 
 
Khi chị vừa đến cổng trụ sở ủy ban xã V. thì bất ngờ từ bên trong một người đàn ông béo tốt cưỡi xe máy tuông ra. Chiếc xe rồ ga phóng mất dạng để lại đằng sau một vệt khói khét lẹt. Chị xăm xắn tới thẳng văn phòng trình Thẻ Nhà báo kèm theo tờ giấy giới thiệu nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì. Nhìn thái độ thờ ơ của họ, chị hiểu ngay cơ sự. Dường như ở đây chẳng ai biết gì về cuộc hẹn này mặc dù bà phó chủ tịch huyện nói chắc như đanh đóng cột rằng huyện đã thông báo cho xã trước cả tuần nay rồi. Nỗi bực dọc và tự ái nghề nghiệp khiến chị giận run cả người.Cuối cùng thì chị cũng được hai ông cán bộ đoàn thể nghênh tiếp. Thêm một anh chàng loong toong điếu đóm, chuyên trị châm nước trà. Chị băn khoăn tự hỏi và nén mình cố ngồi lại nghe báo cáo xem thử có vớt vát được chút gì không. Non trưa, mấy vị “phó chủ nhà” cứ nhấp nhổm đưa mắt kín đáo lườm nhau tìm cách đùn đẩy, kiếm cớ tháo lui. Đọc được ý nghĩ ấy nên chị nhếch mép cười và chủ động kết thúc sớm câu chuyện để giải thoát cho đám người thấp cổ bé họng kia. Ông cán bộ Mặt trận đổ vật người ra ghế như vừa thoát nạn. Ông cựu chiến binh thở đánh ào một cái như vừa trút được gánh nặng. “Chiều nay, đúng hai giờ xin mời nhà báo lại đến. Nhất định sẽ gặp được đồng chí chủ tịch”.
 
Buổi chiều. Mượn được chiếc xe đạp, chị hối hả quay trở lại điểm hẹn. Khu nhà ủy ban vắng ngắt như chùa bà Đanh. Chị ngỡ mình nhầm, bèn ngó đồng hồ. Đã hơn hai giờ rưỡi chiều, sao cắc cớ vậy?
 
Nhưng chị không thể trở về tay không. Bằng giá nào thì chị cũng phải có bài cho số đặc san kỷ niệm 42 năm ngày thống nhất đất nước. Lúc ngồi trò chuyện với một lão nông làm ăn giỏi nhà ở cách trụ sở ủy ban không xa, chị mới rõ nguồn cơn. Hoá ra đám quan chức ở cái xã này bây giờ cứ hễ nghe nói đến cánh nhà báo là sợ đến… vãi cả linh hồn. Cái đận xã được giới thiệu là một điển hình của huyện, cánh “thợ viết” đua nhau kéo về nườm nượp, lắm anh ăn dầm nằm dềhàng tuần lễ. Hương đồng gió nội, mê tơi. Xã đón rước rất chi là nồng hậu, hết đưa đón tham quan lại tiệc tùng khoản đãi. Hậu quả là khoản ngân sách còm của xã bị lõm nặng. Ra là vậy…
 
Bù lại, chẳng ngờ ở cái chốn sơn cùng thủy tận này chị bất ngờ được gặp lại anh, người bạn thời đại học. Sáng nay, anh tới đón chị ở quán cà phê. Vẫn cái dáng đủng đỉnh, nụ cười lành hiền của một người ưa sống thâm trầm, xa lánh chốn bụi trần. Có vẻ như anh đã trông ngóng cuộc gặp gỡ này từ lâu lắm. Nhìn anh cầm chiếc muỗng nhỏ lơ đãng khuấy đường trong tách cà phê, chị thấy nao cả người. Những kỷ niệm của thời sinh viên chợt ùa về. Chiếc muỗng trong tay anh khá là điệu nghệ, bọt cà phê ngầu lên thơm nưng nức. “Của em đây”. Chị đưa tay lên đỡ tách cà phê, vô tình chạm tay anh. Mắt họ ở trong nhau. Bỗng nhiên anh khẽ cười:
 
- Có phải đoàn của em đương nghỉ ở cái “lầu xanh”?
 
Mặt tái dại. Chị đặt vội tách cà phê xuống bàn.
 
Anh bảo cái nhà khách của huyện này được xây cất na ná như câu chuyện ngụ ngôn đẽo cày giữa đường. Chẳng hiểu sao người ta lại có “sáng kiến” đem ốp lên mặt tiền ngôi nhà ba tầng tuyền thứ gạch men xanh lè. Hôm khánh thành, giữa đông đảo bá quan văn võ, một bác Hai Lúa quần ống thấp ống cao len vào nghiêng ngó rồi phán một câu xanh rờn: “Bữa nay, khai trương cái lầu xanh, hèn nào!”. Vậy mà chết danh. Người nọ truyền người kia, lâu dần thành bia miệng. Ngẫm ra, ở cái xứ này muốn làm bất cứ việc gì cũng đều phải tính đến cái khả năng hài hước của dân chúng, em ạ. Bỏ qua điều ấy thì sẽ lãnh đủ!
 
Chị ôm bụng cười chảy cả nước mắt. Thì ra anh vẫn hóm và lạnh như thuở nào. Bao nhiêu ngày mong mỏi vậy mà gặp lại nhau cứ gường gượng thế nào ấy. Khi anh ngỏ ý muốn được tình nguyện làm xế đưa chị xuống cơ sở, thì không hiểu sao chị lại từ chối. Hình như chị không muốn bị lệ thuộc, chị muốn tự mình tìm kiếm. “Em vẫn vậy, chả thay đổi tẹo nào!”.
 
*
 
Anh phôn cho một người bạn vốn là “hương sư” giải nghệ nay đang phất lên như diều nhờ chuyển sang nuôi tôm hùm. Ông bạn liền sốt sắng mời anh đưa ngay nhà báo đi thăm thú một vòng để biết thế nào là mô hìnhliên hiệp các xí nghiệp tôm hùm lồng trên biển. Đúng hẹn, khi nắng chiều vừa lụi, một chàng trai trẻ cưỡi con Win lấm bụi được phái tới rước chị.
 
Hoàng hôn trùng trình buông xòa nơi cửa vịnh. Trong cái quán mái lá tối om lố nhố bóng người, anh và ông bạn đang ngồi đợi chị. Nghe nhắc phải mang theo áo ấm kẻo ngoài khơi gió lạnh chịu không thấu, chị khẽ rùng mình. Bộ cánh của chị xem chừng phong phanh quá. Cả nhóm xắn quần bì bõm lội ra chiếc thuyền nhỏ đang dập dềnh trên mặt biển nhá nhem, loang loáng màu hổ phách. Chị vịn vào anh, hai người dò dẫm từng bước.
 
Lên thuyền, chủ khách cùng ngồi bệt xuống sàn. Chị cảm thấy gió ram ráp đang cọ vào da thịt mình. Anh cởi chiếc áo gió đang mặc nhẹ nhàng khoác lên vai chị. Tức thì, cái mùi mồ hôi đàn ông vừa quen vừa lạ đánh thức khứu giác chị, nó khiến chị rùng mình. Cô bạn gái cùng đi say sưa giảng giải cho chị về đặc tính của con tôm hùm, về kích cỡ các loại lồng tôm, cách chăm sóc tôm, rồi lời lãi mỗi vụ… Chị lắng nghe và ghi vào bộ nhớ. Thế là có được cái phóng sự rồi. Ông bạn của anh định gầy nhậu ngay trên trại tôm hùm để mọi người có dịp thưởng thức cảnh trời biển mênh mông, nên đã cho mang theo đầy đủ xoong nồi và than củi cùng hai thùng bia 333. Mồi nhậu có cả rổ cua, ghẹ và sò, riêng tôm hùm thì sẽ cho người lặn xuống bắt tại chỗ. Cứ gọi là tươi giãy đành đạch!
 
“Động rồi!”. Tiếng ai đó gào lên chao chát từ phía sau. Chị ngó ra bên ngoài. Thời tiết trở chứng, nhanh đến chóng mặt. Biển chợt tối hù. Mây đen từ đâu đùn ra từng cuộn, từng cuộn mỗi lúc mỗi thêm quánh đặc. Vòm trời sa sầm tựa như cái thúng úp chụp lên đầu. Gió như đàn ngựa hoang tung bờm trên thảo nguyên. Chiếc thuyền bị sóng dập dồi cứ chồm chỗm lướt quanh khu trại tôm san sát như dãy phố nổi. Từng trại có một cái chòi nhỏ tựa như cái chuồng cu để người trông coi có thể ở cả ngày lẫn đêm. Những lúc buồn kiếm được chỗ thế này trốn ra nằm khểnh mà ngẫm ngợi thì tuyệt. Có tiếng khui bia lốp bốp. Cánh đàn ông hể hả cụng lon. “Mặc kệ trời đất, cứ cạch cái đã rồi tính”. Chị đỡ lấy lon bia từ tay anh. Hai người uống chung một lon. Chị chợt nom thấy những tia lửa nhoang nhoáng nơi mắt anh. Có chút gì vừa âu yếm lại vừa như vụng dại thuở nào. Trong các cuộc vui ở nhà, chị thường khéo léo lảng tránh sự mời mọc chúc tụng của bạn bè, đồng nghiệp. Men bia khiến chị chuếnh choáng. Anh chàng tài côngdướn cần cổ về phía trước la lớn: “Chịu thôi, sếp ơi! Tấp vô là sụp trại liền à!”. Sau khi đón lấy mấy con tôm hùm, ông chủ trạingoắc tay ra dấu đồng ý. Chiếc thuyền bậm bạch quay trở về.
 
Bàn nhậu được bày ra ngay ở giữa khoảng sân ngôi nhà mới cất của gia chủ.Trong lúc chờ đợi, hai người lẳng lặng tách khỏi đám đông dạo một vòng quanh vườn, như là một cách để giết thời gian vậy. Khu vườn rộng cỡ chục công đất, từng vạt dừa cao vút, bóng lá trùm rợp ra tận mí nước. Nếu ở ngoài khu trại tôm, biển động ầm ào thì ở đây chị cứ ngỡ như đang đứng trước một  cửa sông rất đỗi êm đềm. Những con sóng dịu dàng trườn lên bờ cát mịn rồi lặng lẽ lùi ra xa. Chị cảm nhận được từng hơi thở hâng hẫng của anh rất gần. Một cái gì đó cơ hồ thật mong manh. Họ chầm chậm sánh bước, những cành củi khô dè dặt gãy rôm rốp dưới chân.
 
“Đẹp quá!”. Thốt nhiên, anh cất lời phá tan sự im lặng. Chị cúi xuống nhặt một nhánh rong biển dạt lên bờ cát. Nãy giờ chị đã không dám thở mạnhvà nghe từ ngực mình dội lên tiếng thình thịch như trống trường. Từ phía sau, dường như không kìm nén được nữa, anh choàng tay ôm siết chị vào lòng. “Mai em về phải không?”. Chị đứng yên và thả lỏng để mái tóc cọ lên cằm người đàn ông thay cho câu trả lời. Dường như anh muốn giữ thật lâu giây phút êm đềm này.
 
Phía trong sân bỗng dậy lên tiếng lao xao, ồn ã. Thực khách đang châu tuần quanh bàn nhậu, hình như ai đó đang réo gọi tên hai người. Anh hối hả xoay người đặt vội lên môi chị một cái hôn. Chị cảm nhận rất rõ hai phần cơ thể nóng ấm đang áp sát vào nhau. Có chút gì mặn chát bờ môi. “Ôi giá như ngày ấy, anh đừng quá rụt rè. Giá như mình đừng đòi hỏi ở anh nhiều đến vậy…”. Những ngón tay của anh đụng đến phần nào trên cơ thể là chị lại run lên bần bật. Bất ngờ, chị khẽ gỡ ra khỏi vòng tay của anh. “Đừng anh! Chúng mình bây giờ đều là những con người của bổn phận, phỏng có ích gì? Muộn rồi! Thôi, vào đi kẻo người ta đợi, mất vui.” Chị hít hà một hơi thật sâu và thở ra. Nhìn dáng sững sờ của anh, tự nhiên chị thấy nhoi nhói nơi lồng ngực.
 
Họ rời nhau và lững thững trở về nơi khoảng sân rực ánh sáng đèn. Cả bàn tiệc cùng ồ lên. “Vậy mà cứ tưởng hai người đậu phộng đường rồi chớ. Đang tính đốt đuốc đi kiếm đây”. Mỗi mâm bày một con tôm hùm bự chảng nằm vắt ngangđĩa. Một thẩu tú hụ sò huyết. Những con ghẹ lưng đỏ tươi, bụng trắng ngà bốc khói nghi ngút. Anh khều chị rồi trỏ vào con tôm hùm. “Một chỉvàng đấy, em biết không?”. Chị tròn mắt ngỡ mình nghe lầm. Anh bảo cứ vô tư đi, mình là thượng khách mới được thế này, còn bình thường á - anh trỏ vào ông chủ trại tôm - cha này thuộc dòng họ Granđê, keo phải biết. Vạn chài ăn cá chết mà lại. Chủ khách cùng cười ha hả. Anh gắp cho chị một khúc tôm. Thịt tôm hùm mềm, vị ngọt lự tan thấm ngay đầu lưỡi.
 
Khuya lắm, chị mới trở về nhà nghỉ. Lần này thì chị bằng lòng để anh chở về. Gọi mãi vẫn không thấy người thường trực ra mở cổng. Anh bảo hay chúng mình thức với nhau trọn đêm nay? Chị còn đang tần ngần thì cánh cổng nặng nề xịch mở. Người thường trực ngái ngủ lầu bầu điều gì không rõ. Họ chia tay. Nhưng anh không về. Nghe tiếng xe rà rà chị biết. Từ khi ấy cho tới lúc ra đường đón xe để về thành phố, chị lạnh run cả người và không sao chợp mắt nổi.
 
Khi ánh ngày còn chưa kịp ló dạng, chị đã yên vị trên chiếc xe mười sáu chỗ ngồi. Chị sợ phải nhìn thấy anh lui cui ra đưa tiễn. Trong giây phút bịn rịn yếu lòng, biết đâu có khi chị sẽ nán lại với anh. Kỷ niệm của ngày cũ, chị đã gói ghém cả lại và chôn chặt tận đáy lòng. Dù anh chẳng hé nửa lời về hoàn cảnh riêng tư nhưng chị biết cuộc hôn nhân của anh không có bóng dáng của hạnh phúc. Chị cũng vậy. Sơn, chồng chị là một kẻ ghen tuông bệnh hoạn. Tưởng tượng ra đủ thứ chuyện về chị, nên lắm hôm anh ta còn xông đến cả tòa báo nơi chị làm việc để gây sự. Chịu hết xiết, chị đã ly thân. Nhưng còn đứa con gái bé bỏng, thơ dại? Đó là sợi dây ràng buộc, níu kéo chị trở về. Chị sợ lại phải đóng vai hạnh phúc trước mắt bạn bè, đồng nghiệp.
 
Nén một tiếng thở dài, đúng hơn là chị cố nuốt dằn xuống bụng. Lên xe, chị thu mình ngồi lọt thỏm vào băng ghế sau cùng. Chiếc xe từ từ lăn bánh. Loang loáng qua cửa kính bất chợt chị thấy có bóng người đàn ông đang dáo dác kiếm tìm. Chị rùng mình khẽ nhắm mắt. Từ phía biển, tiếng sóng bỗng dội lên nghe thao thiết, rất gần…
 
Nguồn Văn nghệ số 17+18/2018
 

Minh họa của Đỗ Dũng 

GỬI Ý KIẾN